Sáng nay, vừa giải quyết xong đống giấy tờ cần phê duyệt, cửa văn phòng bỗng vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
Dương Quang Minh đẩy cửa bước vào.
Lâm Uyên ngẩng lên, thấy người tới là anh ta thì trong lòng hơi ngạc nhiên. Đã lâu lắm rồi hắn không gặp vị trợ thủ đắc lực này ở trụ sở chính. Bình thường Dương Quang Minh toàn cắm mặt ở công trường trung tâm dữ liệu, tính tình lại trầm ổn, làm việc thực tế. Theo những gì Lâm Uyên biết về người này, nếu không có chuyện quan trọng bắt buộc phải báo cáo trực tiếp, anh ta tuyệt đối sẽ không cất công chạy đến tận phòng Tổng giám đốc để tìm hắn.
"Dương tổng, sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé qua đây? Ngồi đi đã." Lâm Uyên chỉ tay về phía ghế sofa đối diện, tiện tay rót một tách trà đưa qua.




